Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẠC TRỊNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẠC TRỊNH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

Tưởng Rằng Đã Quên-Quang Dũng


Tưởng rằng đã quên.
 Cuộc tình sẽ yên 
Tưởng rằng đã quên. 
Nhưng tim yếu mềm
Một ngày thấy em.
 Là đời bỗng đêm vây khốn.

 Tưởng rằng đã quên.
Cuộc tình sẽ yên T
ưởng rằng đã quên. 
Thân đau muốn nằm 
Vì từng bước em.
 Là từng mũi đinh cuồng điên.

 Còn gì đâu những đóa hoa hồng 
Vì trái tim tội lỗi lưu vong 
Còn gì đâu những má xưa nồng
 Dù xác thân còn phút ăn năn.

Tưởng rằng đã quên. 
Cuộc tình sẽ yên 
Tưởng rằng đã quên. 
Em qua phố rộng 
Một lời trối trăn. 
Còn tìm thấy trong đôi mắt.
 
Tưởng rằng đã quên. 
Cuộc tình sẽ yên 
Tưởng rằng đã quên. 
Tay em vẫn còn 
Dựng đời bão lên.
 Làm từng vết thương hồn nhiên... 

Còn lại đây những sớm mai buồn 
Vì phố xưa cỏ lá mong manh
 Còn lại đây những bến hoang tàn 
Vì xác thân đã quá lênh đênh.

Tưởng rằng đã quên. 
Cuộc tình sẽ yên 
Tưởng rằng đã quên. 
Em qua phố rộng 
Một lời trối trăn. 
Còn tìm thấy trong đôi mắt.
 
Tưởng rằng đã quên. 
Cuộc tình sẽ yên 
Tưởng rằng đã quên. 
Tay em vẫn còn 
Dựng đời bão lên.
 Làm từng vết thương hồn nhiên... 

Tình Sầu-Hồng Nhung ft. Quang Dũng


Tình yêu như trái phá
con tim mù loà.
Một mai thức dậy,
chợt hồn như ngất ngây,
chợt buồn trong mắt nai,
rồi tình vui trong mắt,
rồi tình mềm trong tay.


Tình yêu như vết cháy
trên da thịt người.
Tình xa như trời,
tình gần như khói mây,
tình trầm như bóng cây,
tình reo vui như nắng,
tình buồn làm cơn say

Cuộc tình lên cao vút
như chim mỏi cánh rồi,
như chim xa lìa bầy,
như chim xa lìa trời,
như chim bỏ đường bay


Tình yêu như trái chín
trên cây rụng rời,
một mai thức dậy
chuyện trò với lá cây,
rồi buồn như lá bay
Một giòng sông nước cuốn,
một cuộc tình không may


Tình yêu như thương áo
quen hơi ngọt ngào
Rời nhau hôm nào,
hồn mình như vá khâu,
buồn mình như lũng sâu
Rồi tình trong im tiếng,
rồi tình ngoài hư hao


Tình yêu như nỗi chết
cơn đau thật daì.
Tình khâu môi cười,
hình hài xưa đã thay,
mặn nồng xưa cũng phai,
tình chia nhau gian dối,
tình đày tình đôi nơi

Tình yêu như cơn bão
đi qua địa cầu
Tình thắp cơn sầu,
tình dìu qua hố sâu,
tình vời lên núi cao
Rồi trong cơn yêu dấu,
tình đày tình xa nhau


Cuộc tình lên cao vút
như chim mỏi cánh rồi,
như chim xa lìa bầy,
như chim xa lìa trời,
như chim bỏ đường bay


Tình yêu cho anh đến
bên cơn muộn phiền,
tình đi âm thầm,
nghìn trùng như vết sương,
lạnh lùng như dấu chim.
Tình mong manh như nắng,
tình còn đầy không em?


Tình yêu như đốt sáng
con tim tật nguyền,
tình lên êm đềm,
vội vàng nhưng chóng quên,
rộn ràng nhưng biến nhanh,
Tình cho nhau môi ấm,
một lần là trăm năm.

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

RU EM TỪNG NGÓN XUÂN NỒNG


Trình bày  Quang Dũng

Ru mãi ngàn năm giòng tóc em buồn
Bàn tay em năm ngón Anh  ru ngàn năm
Trên mùa lá xanh ngón tay em gầy
Nên mãi ru thêm ngàn năm


Ru mãi ngàn năm từng phiến môi mềm
Bàn tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm
Cho vừa nhớ nhung có em giỗi hờn
Nên mãi ru thêm ngàn năm


Thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ
Tay em kết nụ, nuôi trọn một đời
Nuôi một đời người
Mùa xuân vừa đến xin mãi ăn năn mà thôi...



Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng
Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm


Giận hờn sẽ quên
Dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm...



Ru mãi ngàn năm vừa má em hồng
Bàn tay đưa anh đến quê hương vàng son
Vào trời lãng quên
Tóc em như trời xưa đã qua đi ngàn năm...


 Ru mãi ngàn năm từng phiến môi mềm
Bàn tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm
Cho vừa nhớ nhung có em giỗi hờn
Nên mãi ru thêm ngàn năm


Thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ
Tay em kết nụ, nuôi trọn một đời
Nuôi một đời người
Mùa xuân vừa đến xin mãi ăn năn mà thôi...


Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng
Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm


Giận hờn sẽ quên
Dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm...


Ru mãi ngàn năm vừa má em hồng
Bàn tay đưa anh đến quê hương vàng son
Vào trời lãng quên
Tóc em như trời xưa đã qua đi ngàn năm...

 

Còn lời ru mãi vang vọng một trời
Mùa xanh lá vội ru em miệt mài
Còn lời ru mãi, còn lời ru nầy
Ngàn năm ru hoài, ngàn đời ru ai...



Còn lời ru mãi vang vọng một trời
Mùa xanh lá vội ru em miệt mài
Còn lời ru mãi, còn lời ru nầy
Ngàn năm ru hoài, ngàn đời ru ai...

NGUYỆT CA -

NHẠC
TRỊNH CÔNG SƠN 

Trình bày Ca sĩ Hoàng Lê Vi 

Từ khi trăng là nguyệt, đèn thắp sáng trong tôi
Từ khi trăng là nguyệt, em mang tin bối rối
Từ khi trăng là nguyệt, tôi như từng cánh diều vui
Từ khi em là nguyệt, trong tôi có những mặt trời


Từ đêm khuya khi nắng sớm, hay trong những cơn mưa
Từ bao la em đã đến, xua tan những nghi ngờ


Từ trăng xưa là nguyệt, lòng tôi có đôi khi
Tựa bông hoa vừa mọc, hân hoan giây xuống thế
Từ khi trăng là nguyệt, tôi nghe đời gõ nhịp ca
Từ khi em là nguyệt, cho tôi nghe bóng mát thật là



Từ trăng thôi là nguyệt, là trăng với bao la
Từ trăng kia vừa mọc, trong tôi không trí nhớ
Từ trăng thôi là nguyệt, hôm nao chợt có lời thưa
Rằng em thôi là nguyệt, tôi như đứa bé dại khờ



Vườn năm xưa em đã đến, nay trăng của vô vi
Giọt sương khuya rụng xuống lá, như trách ai lần về



Từ trăng thôi là nguyệt, mõi mê đã thôi lăn
Vườn năm xưa vừa mệt, cây đam mê hết nhánh
Từ trăng thôi là nguyệt, tôi như đường phố nhiều tên
Từ em thôi là nguyệt, tôi xin đứng đó một mình



Từ trăng thôi là nguyệt, tôi như giọt nắng ngoài kia
Từ em thôi là nguyệt , coi như phút đó tình cờ
Từ em thôi là nguyệt, tôi xin đứng đó một mình

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

MƯA HỒNG- LÊ HIẾU

 
 
 
Nhạc và lời : Trịnh Công Sơn


Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu 
 
 
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên


Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng


Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau


Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du 
 

Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ


Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên

Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng


Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau 
 
 

Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du


Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ...

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI



 
 
NS: Trịnh Công Sơn; 
CS: Hồng Nhung 
 

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không ?
Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi 

Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mêng mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian 
 
Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi , rồi nước cuốn trôi 
 

Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim để buốt trái tim 
 
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Và sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên 
 
 

Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai , dù vắng bóng ai


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không ?
Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi

TÌNH SẦU -KHÁNH LY




Tình yêu như trái phá
Con tim mù loà.
Một mai thức dậy,
Chợt hồn như ngất ngây,
Chợt buồn trong mắt nai,
Rồi tình vui trong mắt,
Rồi tình mềm trong tay.


Tình yêu như vết cháy
trên da thịt người.
Tình xa như trời,
Tình gần như khói mây,
Tình trầm như bóng cây,
Tình reo vui như nắng,
Tình buồn làm cơn say

 

Cuộc tình lên cao vút
Như chim mỏi cánh rồi,
Như chim xa lìa bầy,
Như chim xa lìa trời,
Như chim bỏ đường bay


 


Tình yêu như trái chín
Trên cây rụng rời,
Một mai thức dậy
Chuyện trò với lá cây,
Rồi buồn như lá bay


Một giòng sông nước cuốn,
Một cuộc tình không may


Tình yêu như thương áo
Quen hơi ngọt ngào
Rời nhau hôm nào,
Hồn mình như vá khâu,
Buồn mình như lũng sâu


Rồi tình trong im tiếng,
Rồi tình ngoài hư hao


Tình yêu như nỗi chết
Cơn đau thật daì.
Tình khâu môi cười,
Hình hài xưa đã thay,
Mặn nồng xưa cũng phai,
Tình chia nhau gian dối,
Tình đày tình đôi nơi


Tình yêu như cơn bão
Đi qua địa cầu
Tình thắp cơn sầu,
Tình dìu qua hố sâu,
Tình vời lên núi cao
Rồi trong cơn yêu dấu,
Tình đày tình xa nhau

 

Cuộc tình lên cao vút
Như chim mỏi cánh rồi,
Như chim xa lìa bầy,
Như chim xa lìa trời,
Như chim bỏ đường bay



Tình yêu cho anh đến
Bên cơn muộn phiền,
Tình đi âm thầm,
Nghìn trùng như vết sương,
Lạnh lùng như dấu chim.
Tình mong manh như nắng,
Tình còn đầy không em?


Tình yêu như đốt sáng
Con tim tật nguyền,
Tình lên êm đềm,
Vội vàng nhưng chóng quên,
Rộn ràng nhưng biến nhanh,
Tình cho nhau môi ấm,
Một lần là trăm năm.